Năm 20 tuổi, cô gái Elina Markand
(người Đức) bị tai nạn. Khi tỉnh dậy, Elina bỗng nói tiếng Italy rất
thông thạo, mặc dù trước đó cô chưa từng học một ngoại ngữ nào. Cô còn
tự nhận mình là Rozetta Caste Liani, công dân Italy, và yêu cầu được
trở về thăm quê hương.
Về tới “nhà”, Elina mới biết rằng người
có tên Rozetta Caste đã mất từ năm 1917. Đón cô là một bà già lụ khụ,
xưng là con gái của Rozetta Caste. Elina chỉ tay vào bà già, nói: “Đây
là Fransa, con gái tôi!”. Lúc ấy, tất cả mọi người đều giật mình, vì
người đàn bà này quả thực tên là Fransa, đúng như Elina gọi.
Câu chuyện của Elina Markand đã trở
thành đề tài đầy hấp dẫn cho giới khoa học. Thực tế, trong lịch sử từng
có không ít trường hợp tương tự, và hiện tượng “nhớ về quá khứ” không
nhất thiết phải bắt đầu từ một chấn thương nào đó, như trường hợp của
Elina Markand.
Vào thập niên trước, một cô gái nhỏ
người Anh đã biến thành “một người xa lạ” sau khi tỉnh dậy một buổi
sáng. Em không nhận ra mẹ và người thân của mình, không nói được tiếng
mẹ đẻ trong khi lại thông thạo tiếng Tây Ban Nha, và lúc nào cũng tỏ ra
sợ sệt.
Các bác sĩ đều có kết luận giống nhau:
Em bé 10 tuổi này không có biểu hiện gì về bệnh lý hoặc tâm thần, sức
khoẻ tốt. Em nhận mình là người Tây Ban Nha và sống ở thành phố Toledo.
Em kể lại rằng một người cùng phố do ghen ghét và đố kỵ đã đâm chết em
năm em 22 tuổi. Cảnh sát Tây Ban Nha đã thẩm tra lại câu chuyện kỳ
quặc về “tiền kiếp” của em, và kết luận, đúng như lời em kể. Ở số nhà
đó trong thành phố Toledo từng có một cô gái 22 tuổi bị hãm hại. Những
người hàng xóm đã tìm thấy xác cô ngay trong nhà. Câu chuyện càng sáng
tỏ hơn khi hung thủ (lúc này đã già) tự đến gặp cảnh sát để thú tội.
Các nhà khoa học còn tiếp tục ghi nhận
nhiều trường hợp khác. Chẳng hạn có người đột nhiên “biến” thành công
dân La Mã cổ đại, và bằng chứng khó chối cãi là anh ta biết sử dụng
được thứ ngôn ngữ “nguyên thủy” của mình, không còn ai hiểu nữa. Tương
tự như vậy, có người châu Âu bỗng nói tiếng Ai Cập, mất hẳn khả năng
dùng tiếng mẹ đẻ. Rồi anh ta mô tả chính xác cảnh vật ở vùng sông Nile,
và tự nhận có nguồn gốc Ai Cập.
“Trí nhớ gene”
Một số nhà khoa học đã thử đưa ra một
lý thuyết giải thích hiện tượng trên với khái niệm “trí nhớ gene”: Nếu
các vùng “ngủ” trong ADN bị kích thích, con người có thể “trở về tiền
kiếp”. Họ bỗng nhớ lại gốc gác La Mã hoặc Ai Cập từ xa xưa. Cũng do ảnh
hưởng bởi tiền kiếp mà nhiều người có thói quen xoa râu quai nón, mặc
dù trên mặt không hề có râu. Người khác lại có thói quen nhấc vạt áo
vét, y như động tác vén váy dài đang mặc khi vượt qua vũng nước.
Nhưng ở cô Elina người Đức và bé gái
người Anh thì rõ ràng không hề có quan hệ nào về “gene di truyền” với
người mà mình hoá thân, có nghĩa là trường hợp của họ không thể giải
thích bằng “trí nhớ gene”. Vậy nó là thế nào? Ở châu Á, người ta rất
quen thuộc với thuyết luân hồi của Phật Giáo, cho rằng thể xác con
người – tức là cái “bề ngoài” – luôn thay đổi. Còn cái “bên trong thể
xác” – tức linh hồn – là vĩnh cửu. Theo thuyết luân hồi, cuộc sống
không khởi đầu bằng sự sinh ra, và cũng không kết thúc bằng cái chết.
Cuộc sống cứ trôi vô tận. Linh hồn ở mỗi “kiếp” lại nhập vào một thân
xác mới. Vì thế, sẽ không lạ khi cô Elina và bé gái người Anh đột nhiên
nhớ lại kiếp trước của mình.
Thuyết về kết cấu “phách”
Lại có một số nhà vật lý và sinh học
đưa ra cách giải thích vấn đề trên bằng “kết cấu phách”. “Phách” ở đây
tất nhiên không phải là “phách” trong âm nhạc, mà là một khái niệm chỉ
“phần bất biến” của con người, còn được hiểu là “phần năng lượng tách
ra dưới dạng sóng”. Khi người chết, “phách” liền tan vào vũ trụ. Vì
thế, “phách” có thể hiểu là một loại “trường sóng hạt cơ bản nhẹ”, hoặc
là “tập hợp những năng lượng thông tin cá thể”.
Theo các nhà khoa học này, thuyết về
phách có thể lý giải được đa phần hiện tượng thần đồng (trong âm nhạc,
thi ca, khoa học…). Ở tuổi rất trẻ, những thần đồng này đã tích tụ được
lượng kiến thức khổng lồ mà người bình thường cả đời cũng khó có được.
Theo thuyết này, “phách” của các thiên tài là sản phẩm của hàng vạn
kiếp trong quá khứ dồn lại trong một cơ thể hiện hữu. Nói cách khác,
“trường sóng hạt cơ bản nhẹ” hay những “tập hợp thông tin cá thể” đã
tập trung vào cơ thể họ theo một quy luật nào đó.
Nhiều nhà khoa học đã mạnh dạn đề cập
tới những khái niệm rất mới về hiện tượng “nhớ về quá khứ”. Họ đã lập
ra một “quy trình công nghệ” cho phép bằng thực nghiệm đưa con người
vào trạng thái giữa mơ và thực. Ở trạng thái lơ lửng kỳ ảo này, người
tham gia thực nghiệm vẫn nhìn thấy những gì quanh mình, nhưng trong
tiềm thức, họ lại thấy cả quá khứ. Phương pháp thực nghiệm này đã được
áp dụng để chữa một số bệnh tâm thần và đem lại kết quả.
Mặc dù đã có những thành tựu nhất định,
nhưng đến nay, những chuyện về “siêu trí nhớ” gần như vẫn nằm ngoài
vòng nghiên cứu của khoa học chính thống. Tất nhiên, điều đó không có
nghĩa là nhân loại chịu bó tay để tự rơi vào vòng “bất khả tri”, các
nhà khoa học vẫn đang tìm cách để giải thích những điều khó giải thích
nhất.
Theo cuốn “Bí ẩn nhân loại”

